Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

CON GÁI THỜI HIỆN ĐẠI

(Đọc bài:"Con gái thời hiện đại"trên trang Blog Tiếng Việt,tôi thấy cách suy nghĩ ngồ ngộ của tác giả bài viết,tôi chuyển về đây để các bạn xóm ta và bạn đọc xa gần cùng đọc và cùng suy ngẫm)
                                          (Sưu tầm&Giới thiệu:Tạ Anh Ngôi)


Là con gái, cũng đừng nên cố tỏ ra là mình đáng thương hay yếu đuối. Biết là "liễu yếu đào tơ", phận nữ nhi chân yếu tay mềm cần chở che và bao bọc, nhưng cái chúng ta cần là một người đến với sự quan tâm thành thật, hay một kẻ qua đường quỳ gối để cầu xin họ bố thí cho một ít tình thương?
Là con gái, đừng nghĩ rằng mình sẽ làm người ta yêu được mãi. Nhan sắc cũng đến thời tàn, xuân xanh cũng đến hồi vãn. Đàn ông không ít thì nhiều cũng một hai lần sẩy chân ham của ngon vật lạ. Tha thứ là nên, bao dung là cần thiết. Nhưng đừng lụy tình quá, mà đóng sập lại lối thoát cho chính mình!
Ghét ai quá cũng đừng cho họ hay. Mà yêu ai quá cũng đừng để người ta biết. Họ biết, họ sẽ làm khổ ta.
Sinh ra là phận nữ, nghĩa là đã sớm nhận thiệt thòi và bất công. Nếu không tự thương lấy thân, cũng chẳng ai thay mình làm được điều đó.
Chúng ta đến thế giới này một mình, thì trước khi song hành cùng người khác hãy học cách sống tốt một mình đi đã!
Độc lập lên mà sống, khoan vội dựa dẫm lấy bất kì ai !

Con gái sinh ra đã có sẵn một đặc ân, đó là có quyền nhờ vả và dựa dẫm mà không ai nỡ lòng từ chối. Nhưng con gái biết không, càng độc lập chúng ta lại càng quyến rũ!
Vì chỉ có đi bằng đôi chân của chính mình, chúng ta mới dễ dàng đến được nơi mà mình muốn. Tầm gửi vào người khác, sớm hay muộn cũng chết héo mà thôi!
Con gái, suy cho cùng, đừng vì quá phụ thuộc vào một bờ vai mà đánh mất đi sự độc lập vốn có. Chuyện gì làm được thì hãy tự mình giải quyết, chuyện gì vò não bứt tai mà không làm được thì hẵng nghĩ đến việc đi tìm một sự trợ giúp.
Thời buổi này nữ nam sinh ra là bình đẳng, nên có việc gì mà con gái phải chịu thua?
Kể cả cảm xúc của mình cũng thế, đừng nên lệ thuộc quá vào bất cứ một ai. Cũng đừng nên hào phóng mà nuông chiều cảm xúc của mình để nó đi đến đâu thì đến.
Vui buồn của mình, mình phải tự thân làm chủ. Giao nó vào tay kẻ khác, có khác gì bảo người ta sống hộ luôn cho mình? Đi cùng nhau, nhưng không có nghĩa là phải bước hộ nhau. Độc lập được tinh thần chúng ta mới tự tin rằng mình độc lập được mọi thứ!

(Sưu tầm)

2 nhận xét:

  1. Một bài viết hay rát hữu ích cho chị em phụ nữ tham khảo.Cám ơn Bạn đã chia sẻ .
    Chúc Bạn cuối tuần vui nhiều .

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn Thu Yến Vũ đã đồng cảm và có lời chia sẻ

    Trả lờiXóa