Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

BÓNG MẸ


Hình ảnh có liên quan
Ảnh minh họa-Nguồn Internet 


BÓNG MẸ
(Kính tặng mẹ liệt sỹ nhân ngày 27-7-2017)

Đong bao nước mắt nụ cười
Mẹ như chiếc bóng trên đời buồn đau
Các anh giờ ở nơi đâu
Không theo hương khói rủ nhau mà về?
Tàn nhang còng xuống mái quê
Như là dáng mẹ tái tê nắng chiều
Mẹ đi về phía cô liêu
Lòng khòng bóng đổ bao nhiêu nỗi niềm…

                        Nhân Hưng,ngày 20-7-2017
                                    Tạ Anh Ngôi

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

ƯỚC MONG CỦA MẸ

Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh mẹ liệt sỹ trước mộ liệt sĩ chưa biết tên

ƯỚC MONG CỦA MẸ
(Kính tặng các mẹ liệt sỹ nhân ngày 27-7)

Mẹ lấy trăng non làm đấu
Để đong nỗi nhớ đêm đêm
Kể từ đêm nhận tin con nằm xuống
Tính đến nay đã mười mấy ngàn đêm !

Mỗi vạch cột là một lần trăng khuyết
Mấy trăm lần vạch cứa vào tim
Mẹ hỏi trăng trăng nào có biết
Mẹ hỏi gió gió trốn chạy vào đêm!

Mẹ ước mong dẫu một lần duy nhất
Được thấy con nằm ở nơi nào
Được đong con bằng đất lành quê mẹ
Được ru con thay tiếng gió gào…!

                    Trước mộ Liệt sỹ chưa biết tên
                    TT Nam Sách,ngày 15-7-1997
                                Tạ Anh Ngôi

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

BÀN TAY ANH


Hình ảnh có liên quan



BÀN TAY ANH
(Tặng các anh thương binh nhân ngày 27-7)

Mẹ cần tay anh
cầm cầy
xới trồng nương rẫy
Em cần tay anh
dìu dắt
nâng niu hạnh phúc ngày ngày
Vào chiến trường
anh để lại bàn tay
nơi cuối rừng
trân càn quân Mỹ ngụy
trên tấm bằng dũng sỹ
nơi cánh đồng tổ quốc
đang bát ngát
ngời xanh…

                  Nhân Hưng,ngày 26-7-2012
                                Tạ Anh Ngôi

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

ĐONG

Hình ảnh có liên quan

ĐONG
(Kính tặng các chị vợ liệt sỹ)

Em lấy tuổi con làm đấu
Để đong năm tháng đợi chờ
Ngày con ra đời anh không còn nữa
Giờ con mình đã là bố trẻ thơ

Em đong thời gian bằng những đêm mơ
Chợt tỉnh dậy nước mắt nhòe gối mỏng
Có tiếng ai thì thào đêm vắng
Dối lòng mình em chẳng dám nghe!

Đong nỗi nhớ anh bằng nụ cười con trẻ
Bằng cánh đồng ba vụ nối tiếp nhau
Bằng cốc nước ngày ngày em an ủi mẹ
Bằng mảnh vườn hừng hực cuốc đêm thâu!

Thời gian qua đi những sợi tóc trên đầu
Đong tình em nhuộm từng sợi bạc
Nghe cháu mình vô tư múa hát
Em hỏi lòng mình giờ anh nằm nơi đâu!

                    Nhân Hưng,ngày 15-7-2017
  (Rút từ tập:”Cánh Đồng Vàng”NXB-VHDT năm 2011)
                              Tạ Anh Ngôi 

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

LẶNG THẦM


Hình ảnh có liên quan


LẶNG THẦM
(Kính tặng:MVNAH Lê Thị Nhớn)

Bao đêm ngồi đợi con về
Bao đêm nước mắt dầm dề, mẹ ơi!
Con đi xa tít mù khơi
Biết đâu nẻo đất chân trời…biết đâu?
Một mình mẹ gánh nỗi đau
Chồng rồi con tiếp theo nhau không về
Gió lùa mái rạ tái tê
Nén hương gục mặt làng quê lặng thầm
Bát cơm quả trứng ngày rằm
Quặn đau lòng mẹ tháng năm đợi chờ
Lặng thầm mãi đợi con thơ
Lặng thầm đứng trươc bàn thờ đêm đêm
Cầu trời Phật với tổ tiên
Xin cho con được bình yên về làng
Nhưng rồi tàn vạn nén nhang
Khói hương bay mãi,tro tàn mãi rơi
Một mình vẫn một mình thôi
Đong bao nước mắt mẹ ngồi tàn đêm…

Lấy gì đo được nỗi niềm
Lấy gì bù được những đêm lặng thầm ?

                              Nhân Hưng,3h15 ngày 9—2015

                                                Tạ Anh Ngôi

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

NÓI VỚI ANH


Kết quả hình ảnh cho hình ảnh đẹp về phụ nữ việt nam


NÓI VỚI ANH
(Kính tặng các chị vợ liệt sỹ)

Cố đi cho hết cuộc đời
“Thắt lưng ba vận” nói cười như không
Bao lần xay trấu đêm Đông
Em hai mươi tuổi lửa lòng sục sôi
Thóc bồ xay,giã hết rồi
Một đêm vườn đã cuốc tơi mấy lần!
Anh đi gian khổ trăm phần
Ở nhà em cũng mấy lần khổ theo?
Đêm nằm nghe tiếng quân reo
Thấy anh đội mũ tai bèo về chơi
Ôm anh tàn mộng,anh ơi!
Tỉnh ra nhìn ánh mặt trời mà đau !


               Nhân hưng,ngày 15-7-2007

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

ĐÔI MẮT ANH TÔI


Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh bom Na Pan ở Việt Nam



ĐÔI MẮT ANH TÔI
(Bài đoạt giải 3-cuộc thi không trao giải nhất-Đề tài:Người lính & chiến tranh cách mạng năm 2015 )

“Giầu hai con mắt
Khó hai bàn tay”
Nhưng trận đánh càn năm ấy
Bom Na-Pan đốt cháy mắt anh rồi
Đôi mắt anh tôi
Người chiến sỹ tuổi vừa mười tám

Anh về làng thân đầy vết đạn
Da nhăn nheo hai hố mắt sâu tròn
Đường xưa quen anh bước chậm hơn
Rờ rẫm như đi trên đất lạ
Đến nhà rồi anh còn nấn ná
Sợ mẹ giật mình chợt nhận ra anh
Giữa mảnh vườn cây lá đang xanh…

                           Tạ Anh Ngôi