Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

NHỚ MIỀN ĐÔNG


NHỚ MIỀN ĐÔNG

Cuối đời bỗng nhớ miền Đông
Bao năm chinh chiến chất chồng gió mưa
Bát cơm chan giọt nắng trưa
Giữa đêm vượn hú rừng thưa nai về
Bàng hoàng chợt tỉnh giấc mê
Ầm ầm chao đảo bốn bề bom rơi
Ngổn ngang cây đổ khắp nơi
Moi hầm,lật đất máu người còn loang
Là Ngà sông chảy miên man
Tìm nhau Suối Đá ríu ran chân rừng
Bầu Sen chia bát cơm lưng
Trảng Bom cõng gạo nỗi mừng còn đây
 Khu Đ đọt sắn đọt mây
Những ai còn nhớ tháng ngày khu Đ ?
Ai đi một sớm không về
Chiếc bồng ai cõng lời thề cùng nhau
Các anh giờ ở nơi đâu
Có còn lành lặn hát câu “Nhạc Rừng”
Trung Quân mái lá đồng bưng
Lồ ô còn phủ kín rừng Đồng Nai
Cầu Ba Cô nhớ những ai
Suối Đầu Lâu những chông gai vọng về…

Nhớ ngày tuổi trẻ xa quê
”Mang gươm một độ”*lời thề miền Đông…

                       Nhân Hưng,2h15 ngày 18-8-2015

 *Thơ Huỳnh Văn Nghệ