Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

UBND HUYỆN NAM SÁCH TỔ CHỨC TRỌNG THỂ LỄ TRAO HUÂN HUY CHƯƠNG CỦA NHÀ NƯỚC CHDCND LÀO CHO CBCS "QUÂN TÌNH NGUYỆN & CHUYÊN GIA QUÂN SỰ VIỆT NAM" LÀ NGƯỜI NAM SÁCH




Nhân kỷ niệm 67 năm ngày truyền thống của “Quân tình nguyện & Chuyên gia quân sự Việt Nam giúp Lào” (30/10/1949—30/10/2016),thừa ủy quyền của chủ tịch nước CHDCND Lào,sáng ngày 30/10/2016,tại trung tâm hội nghị huyện Nam Sách,UBND huyện Nam Sách đã tổ chức trao tặng 81 huân chương Kháng Chiến (Isxala) &huy chương Tự Do cho 81 CBCS” Quân tình nguyện& chuyên gia Quân sự Việt Nam” là những người con của quê hương Nam Sách ,đã đóng góp nhiều công lao cho sự nghiệp cách mạng và chiến tranh giải phóng các dân tộc Lào.Tới dự buổi lễ trọng thể này, ngoài 81 CBCS “Quân tình nguyện &Chuyên gia quân sự Việt Nam” được trao tặng huân huy chương đợt này còn có đại diện lãnh đạo bộ chỉ huy quân sự, hội hữu nghị Việt –Lào và  ban liên lạc “Quân tình nguyện và chuyên gia quân sự Việt Nam” tỉnh Hải Dương.Ở huyện,các Đ/C bí thư huyện ủy,chủ tịch UBND huyện Nam Sách ,cùng lãnh đạo các phòng ban của huyện ủy & UBND huyện Nam sách, đại diện các ban liên lạc QTN & CGQSVN các huyện Thanh Hà,Kinh Môn,TP Hải Dương ,TX Chí Linh, phóng viên đài phát thanh và đông đảo các ca sỹ thuộc TT biểu diễn ca múa nhạc tỉnh Hải Dương cũng đến tham dự
    Blog “Tri Ân Cuộc Đời” Tạ Anh Ngôi được chính phủ CHDCND Lào trao tặng Huân chương Kháng Chiến hạng nhất và vợ là bà Nguyễn Thị Sâm cũng được chính phủ nhà nước CHDCND Lào trao tặng Huy chương Tự Do hạng nhất trong đợt này
    Buổi lễ đã diễn ra trong bầu không khí thắm tình hữu nghị giữa 2 dân tộc và 2 nước Việt Nam và CHDCND Lào.Dưới đây là một số hình ảnh của buổi lễ trang trọng này,xiin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa:
                                                      

Nguyễn Thị Sâm "thủ trưởng cả đời" của Tạ Anh Ngôi
Blog"Tri Ân Cuộc Đời"Tạ Anh Ngôi tại buổi lễ



2 vợ chồng cùng nhận huy chương


Bí thư huyện ủy Nguyễn Xuân Hùng tặng lẵng hoa cho đại diện
ban LL"Quân tình nguyện & Chuyên gia QS Việt Nam giúp Lào"
huyệ Nam Sách

Ông Bùi Văn Thăng,chủ tịch UBND huyện Nam Sách trao 
Huy chương Tự Do cho bà Nguyễn Thi Sâm



Tác giả Tạ Anh Ngôi nhận Huân chương Kháng chiến hạng Nhất
Của chính phủ CHDCND Lào trao tặng



Nam Sách, ngày 30-10-206
Photo & Giới thiệu :Tạ Anh Ngôi




















Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

THƠ NGUYỄN THỊ NGỌC THÚY

 THƠ NGUYỄN THỊ NGỌC THÚY
Ngọn lửa đốt cháy mình và đốt cháy những người khác
                                           Lời Bình:Tạ Anh Ngôi

    Nguyễn thị Ngọc Thúy là người thơ.Chị yêu thơ và sống vì thơ.Chị yêu thơ đến độ cuông nhiệt,nhiều khi quên cả mình:
                  Rượu thơ mình lại với mình
                  Khi say quên cả cái hình phù du
                                             (Tản Đà)
    Nói như thi sĩ Tản Đà thì Nguyễn Thị Ngọc Thúy là Nười Thơ đích thực.Chị có một tâm hồn thật phong phú,đa sầu, đa cảm và đồng điệu với thơ.Đi đến đâu,bất cứ trong hoàn cảnh nào chị cũng nuôi dưỡng cho mình có được cảm xúc thơ và thơ lại đến với chị,đến với mọi người thật tự nhiên,dung dị nhưng không kém phần sâu lắng:
                   Bâng khuâng lạc giữa trang thơ
                    Bước chân lữ khách ngẩn ngơ…lối về
                                    (Tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Bính)
    Chị có duyên với thơ tình.Hình như những mất mát của cuộc đời chị đã nhen nhóm cho chị có những câu thơ rừng rực lửa,đốt lên những khát khao cháy bỏng tình yêu lứa đôi:
                 Nhà bên hú hí-Nao nao dạ
                 Ngõ trước xôn xao –Chạnh chạnh lòng
                                                (Nhớ chồng)
    Chị nói với Thị Mầu hay là nói với chính lòng mình:
                   Lần theo tiếng mõ nhặt thưa
                   Ngẩn ngơ như nuốt phải bùa vậy sao?
                                                    (Mầu Ơi )
    Nhìn đào cúc đơm hoa chị chạnh lòng nhớ đến thục nữ đơn côi nơi lều tranh.Chị ngẩn ngơ bên dòng sông Đào quê anh:
                     Câu thơ tình gối bãi
                     Thả hồn vào gió trăng
                                            (Đôi Dòng )
    Đi dự một buổi sinh hoạt giao lưu về,chị cũng thao thức suốt đêm để mà nhớ,mà thương…người dưng !
               Bâng khuâng thức suốt đêm dài
               Núi Găm đêm ấy nhớ hoài…người dưng !
                                                     (Đêm Núi Găm)
    Đọc tập thơ :”Bao Giờ…Lại Đến…Bao Giờ”của Nguyễn Thị Ngọc Thúy,tập thơ thứ 3 sau tập”Thơ và em”NXB Lao Động năm 2007 và tập thơ “Trăng Khuyết” NXB Thanh Niên năm 2008,tôi mới thấy hết sự mẫn cảm,tinh nhạy của chị. Với những câu thơ dung dị,không cầu kỳ mòn xáo,thơ chị đã chạm vào vùng nhạy cảm của tâm hồn,của trái tim người đọc,làm rung lên sự rung cảm đồng điệu:
                  Vô tình ngọn gió sớm mai
                   Cứ vu vơ thổi…thổi hoài bờ thương…
                                (Bao Giờ Lại Đến Bao Giờ )
    Những câu thơ thật da diết,đằm thắm nhưng giàu biểu đạt.Tuy nhiên,mảng thơ Đường luật trong tập thơ:”Bao Giờ Lại Đến Bao Giờ” mới thực sự vẽ lên chân dung thơ của Nguyễn Thị Ngọc Thúy.
    Chúng ta ai cũng biết,để có một bài thơ hay đã khó.Nhưng để có được bài thơ Đường hay thì lại càng khó hơn.Bởi vì,thơ hay nói chung chỉ cần có tứ lạ,lời hay;ý tình cảnh sự mang sắc thái,hương vị riêng và được thể hiện bằng những lời tinh diệu là đủ.Nhưng để viết được bài thơ Đường luật hay,ngoài tiêu chí chung của một bài thơ còn phải đạt được những tiêu chí riêng rất khắt khe của thể thơ Đườngluật.Đấylà:Niêm,luật,vần,đối và hàng chục điều cấm kỵ khác.Với 56 từ ngữ,người nghèo cảm xúc,thiếu kiến thức thì không thể chuyển tải được hết ý,tình của mình vào thơ,chưa thể nói đến thơ hay, hay không hay.
    Tập thơ:”Bao Giờ Lại Đến Bao Giờ”có 87 bài thơ các thể loại(Không kể 22 bài thơ họa và 3 bản nhạc phổ thơ)
Đã có tới 50 bài thơ Đường luật.Đọc thơ Đường luật của Nguyễn Thị Ngọc Thúy,tôii thấy mình đã bị mê hoặc bởi những câu thơ Đường luật giản dị nhưng sống động,trần đầy nhựa sống và cháy bỏng tình yêu lứa đôi:
                      Bỗng thấy chiều nay rối rối lòng
                      Hình như người ấy vẫn còn mong
                      Đã trót gửi trao niềm khát vọng
                      Vậy nên thấu hiểu cảnh cô phòng
                                      (Hẹn mùa hoa phượng)
              Hay:  Đố ai tìm được lá diêu bông
                        Mai mốt rồi em sẽ lấy chồng
                        Quán lá chông chênh khơi lửa ấm
                         Lều tranh trống trải ủ than nồng
                                                       (Đố Ai )
    Những câu thơ Đường đăng đối nhưng thật giàu cảm xúc,chân thực và bỏng cháy một nỗi khát khao như thế,người đọc sẽ còn gặp ở nhiều bài thơ Đường khác trong tập thơ.
    Nguyễn Thị Ngọc Thúy chịu nhiều trắc trở,mất mát trong cuộc đời.Chị đã từng dạy học,từng có chồng con và gia đình yên ấm.Nhưng nay những điều đó chỉ còn là một vùng ký ức.Chị sống một mình và bươn trải với chếc quán lá nghèo nàn bên bờ sông Vĩnh Trà,thành phố Thái Bình nơi quê ngoại của chị.Khó khăn chồng chất khó khăn.Nhưng may thay,tình thơ đã níu giữ và chắp cánh tâm hồn để chị thêm vững bước trên cuộc đời này.
                   Mưa rơi lắc cắc ở bên thềm
                   Gió bắc lao xao lạnh buốt thêm
                   Lách cách chạm say từ chập tối
                   Rì rầm tán gẫu tới tàn đêm
                   Bập bùng ánh lửa thêm nồng ấm
                   Lai láng tình thơ thấy dịu êm  
                   Ý hợp tâm đầu vui tái ngộ
                   Mới hay cuộc sống biết bao niềm…
                                          (Dịu Êm )
    Một bài thơ Đường đã dùng tới 6 cặp động từ ghép liên tiếp,nhưng khi đọc lên,câu thơ vẫn thanh thoát,lời thơ vẫn mượt mà,ý thơ lại sâu lắng và hàm chứa cảm súc.Viết được như vậy,người viết không những phải có một”ngân hàng”ngôn ngữ thật phong phú,mà còn có một”Kỹ thuật”thật vững vàng.
    L.TỖNXTÔI đã từng nói:”Thơ là ngọn lửa nhen lên,đốt cháy,sưởi ấm và soi sáng lòng người.Nhà thơ chân chính là người dù không muốn, vẫn phải chịu đau đớn,vẫn phải đốt cháy mình lên và đốt cháy những người khác…”
    Đọc tập thơ “Bao Giờ Lại Đến Bao Giờ”,Người đọc bắt gặp người thơ Nguyễn Thị Ngọc Thúy sắc sảo trong cách nhìn,cách cảm,cách đánh giá sự việc,  để cảm xúc NGƯỜI thực sự trỗi dậy,xuyên thấm vào sự vật và hiện tượng đời sống,làm tăng lên những va đập,những rung cảm đến tận đáy sâu tâm hồn mình và bạn đọc.Đấy là những câu thơ”Đã đốt cháy mình lên và đốt cháy những người khác…”của nữ tác giả-Người thơ Nguyễn Thị Ngọc Thúy vây .

                              Nhân Hưng,24h ngày 4-6-2010

                                             Tạ Anh Ngôi 

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

TIẾP KHÁCH


Kết quả hình ảnh cho tranh vẽ mỹ nữ việt Nam


TIẾP KHÁCH
(Tặng NT)

Phòng em khiêm tốn cạnh sông Trà
Mời khách em cười:”Ta tiếp ta”
Canh rốc* hai tô toàn rốc biển
Thịt gà một đĩa rặt gà pha
Cá kho,dưa góp, bia hòa mật
Sườn nướng, giá xào, ốc nấu cà
Các thứ em bầy nhìn đã thích
Em còn thêm món chuối ba ba !

                    Kỳ Bá,ngày 8-9-2007
                           Tạ Anh Ngôi
     (Rút từ tập:”Cánh Đồng Vàng”NXB-VHDT-2011)


*Tên gọi con cua ở một số địa phương ven biển Bắc Bộ

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

ÁO TÍM


Kết quả hình ảnh cho Gái đẹp áo dài màu tím
(Ảnh minh họa từ nguồn Internet)

ÁO TÍM
(Tặng người tạo tứ cho thơ)

Màu tím áo em –Nhuộm tím cả gian phòng
Thấp thoáng hiện ra rồi bỗng nhiên biến mất
Em vô tình  không biết có người đang dõi mắt
Để đêm về không ngủ bởi chờ trông

Em ơi em!Em có hiểu gì không
Biết em lỡ duyên anh muốn chung gánh vác
Em  hờ hững nên thơ em cũng khác
Câu thơ chưng hửng tím trời

Bài thơ này viết chẳng thể cạn lời
Chỉ gạn vợi nỗi lòng,sẻ vơi nhung nhớ
Áo tím em bay qua khung cửa sổ
In lên trời tím biếc một trời mong…

                       Nhân Hưng,ngày 26-10-2016

                                      Tạ Anh Ngôi 

DÁNG CHIỀU NGHIÊNG






DÁNG CHIỀU NGHIÊNG

Chênh vênh đỉnh núi bóng chùa thiêng
Ngũ sắc hoàng hôn nhuộm cảnh thiền
Mõ điểm lưng trời buông thánh thót
Chuông ngân vách núi vọng triền miên
Người lên ngắm cảnh quên đời tục
Khách đến thăm chùa tưởng chốn tiên
Gió thoảng nghìn năm lời cổ tự
Thời gian đọng mãi dáng chiều nghiêng…

                             Yên Phụ ngày 6-3-2000
                                        Tạ Anh Ngôi
                    (Rút từu tập”Bến Chờ”NXB-VHDT 2008 )



Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

PHÊ BÌNH TIẾP TẬP THƠ DỞ NHẤT NƯỚC VỪA ĐƯỢC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC 2013

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo phê bình tập thơ dở nhất nước vừa được Hội Nhà văn Việt Nam trao giải thưởng năm 2013

Thứ ba - 07/01/2014 09:51
·                                
·                                
·                                

PHÊ BÌNH TIẾP TẬP THƠ DỞ NHẤT NƯỚC VỪA ĐƯỢC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC 2013
 
  Nhà thơ Trần Mạnh Hảo

Vừa qua, chúng tôi ( TMH) đã gửi in trên mạng bài : “ “NHỮNG LỚP SÓNG NGÔN TỪ HAY NHỮNG LỚP SÓNG GIẢI THƯỞNG ĐÁNH CHÌM THƠ” nhằm phê bình tập thơ của tác giả Mã Giang Lân : “NHỮNG LỚP SÓNG NGÔN TỪ” (NXB Hội nhà văn 2013). Tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ” là tập thơ duy nhất nhận được giải thưởng Hội nhà văn VN năm 2013.

Chúng tôi xin nhắc lại nhận định của mình trong bài trước : nếu nói tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân là tập thơ dở nhất nước từ xưa tới nay thì cũng đã là lời tôn vinh nó rồi. Vì tập sách có 42 bài văn xuôi kể kể dông dài, lẩm cẩm liên tục xuống dòng này có phải là thơ đâu mà đánh giá nó trên thước đo hay dở ?

Đã có mấy trăm “còm” góp ý về bài phê bình tập thơ trên của chúng tôi được bạn đọc pos lên mạng. Đa số các ý kiến đều đồng tình là bốn bài thơ của Mã Giang Lân trong tập “ Những lớp sóng ngôn từ” do chúng tôi dẫn ra là nhạt hơn nước ốc và dở quá xá. Nhà thơ, bác sĩ Nguyễn Đức Tùng từ Canada email về hỏi chúng tôi, rằng chẳng lẽ tập thơ được giải Hội nhà văn mà lại không có vài ba bài hay à ? Tôi trả lời bác sĩ Tùng là tuyệt đối không có bài hay, thậm chí bài khá cũng không có trong tập thơ do Hội nhà văn Việt Nam vừa tôn vinh là hay nhất nước năm 22013. Có bạn trong còm còn hỏi chúng tôi, bác Hảo chọn đúng bốn bài thơ dở nhất tập đưa lên, trong đó dở nhất là ba bài đầu, và một bài cuối tập thơ, bác thử cho chúng em xem một số bài thơ khác trong “ Những lớp sóng ngôn từ” xem nó còn dở tệ như bốn bài bác đã trưng lên cho bàn dân thiên hạ chê cười hay không ?

Thì đây, thưa bạn đọc kính mến, chúng tôi xin chép bài thơ thứ năm của Mã Giang Lân in ở trang 08 trong tập : “Những lớp sóng ngôn từ” để bạn đọc tỏ tường :

“BAIYOKE SKY HOTEL

Chiếc bút chì dựng đứng
Viết lên trời xanh
Baiyoke sky hotel
300 mét
84 tầng
Đêm Bangkok xoay quanh
Tầng 84 xoay quanh
Chiếc cối xay nặng nề xay thóc
Văn minh lúa nước phương Đông
Tôi ngồi tầng chót
365 mét cao
Tháp truyền hình nước Đức
Cốc café êm ru trên tay
Ước sao vọng tới quê nhà
Nỗi niềm Bangkok
Chiếc cối xay
Quay
Mệt nhọc
Đêm chín rồi
Dưới kia sao rụng đầy đường phố

Bangkok , 8-2004 “

( hết trích)

Cái gọi là “ bài thơ” trên đây của Mã Giang Lân phải gọi “ Bài thơ con cóc” bằng cụ :” Con cóc trong hang/ con cóc nhảy ra/ con cóc nhảy ra/ con cóc ngồi đấy/ con cóc ngồi đấy/ con cóc nhảy đi”. Bài văn xuôi dở tệ năng xuống dòng của Mã Giang Lân toàn kể lể dông dài, vớ vẩn, lẩm cẩm, chẳng có câu nào thơ. Có câu đầu ví cao ốc ( khách sạn Bangkok) như : “ Chiếc bút chì / dựng đứng/ viết lên trời xanh” có vẻ như là một câu thơ. Nhưng đây là sự đạo văn của Mã Giang Lân. Mã tiên sinh đã ăn cắp nguyên xi câu của Nguyễn Văn Siêu viết bằng chữ Hán trên Tháp Bút Hồ Gươm : “ Tả thanh thiên” ( Viết lên trời xanh). Xin nhớ, về ý này, thi hào Cao Bá Quát cũng đã có câu thơ viết về sông Hương : “ Trường giang như kiếm lập thanh thiên” ( Dòng sông như kiếm dựng trời xanh)…
Câu kết của bài kể lể dông dài của Mã tiên sinh trên có vẻ như thơ nhưng lặp lại cả tỉ người đã viết về sao rơi, sao rụng  : “ Dưới kia sao rụng đầy đường phố”…

Chúng tôi xin chép ra bài thứ sáu in ở trang 10 của cuốn thơ họ Mã, để xem “nhà thơ hay nhất năm 2013” đã biến thành “nhà kể lể học”, lảm nhảm dông dài này sao gọi là thơ, như sau :

“MƯA TUYẾT SA PA

Những tổ chim treo mình trên vách đá
Đóng kín cửa
Người trùm chăn đốt lửa đêm ngày
Những bông tuyết chao liệng
Đêm trắng mơ hồ bay
Gió lạnh kéo về
Tôi vội vã ra xe mua vé
Hối hả tàu
Nôn nao xe lượn
Nôn nao trời
Nôn nao đất
Mây chơi vơi
Hết một tuần hong hóng ngóng lên trời
Nuốt vội nỗi buồn
Choàng thêm giá rét
Lại xuôi
Từng đôi từng đôi
Chập chờn đuổi theo hoa tuyết
Những cây thông già cao vút
Nõn nà trong mưa tuyết Sa Pa
Trắng như thể làm sao quên được
Làm sao không ngẩn ngơ
Thiêm thiếp giấc ngủ muộn
Những mái nhà những ngả đường
Phập phồng dưới màu trắng trinh nguyên
Chuông điện thoại đổ dồn
Sa pa mưa tuyết
Tôi làm sao có cánh
Bay lên

01-2005”

(hết trích)

Thơ mà viết như thế này, thì tờ báo tường lớp bảy ngày xưa do tôi làm tổng biên tập đã ném vào sọt rác, đừng có mà mơ in trên báo tường lớp bảy à nha. Nếu ta đã gọi thơ kiểu Nguyễn Quang Thiều là TRƯỜNG THƠ TÂN CON CÓC thì thơ của Mã Giang Lân phải là TRƯỜNG THƠ CỰU CON CÓC vậy.

Chúng tôi xin chép tiếp bài thơ thứ bảy của Mã tiên sinh in trên trang 12 của cuốn thơ vừa được hội nhà văn vinh danh, xem thơ này hay ra sao, hay chỉ là mấy lời kể lể con cà con kê con dê con ngỗng :

“TÙY HỨNG

Cùng học với ta hồi nhỏ ai là người dại hơn ta
“thập tải độc thư bần đáo cốt” *
Mấy chục năm sách chất đầy nhà
Còn là ta hay không là ta

Em ơi tháng ngày sao quá chật
Hai mươi chín mất
Ba mươi đâu tìm không ra
Ba mươi mốt gán nợ
Chạy làng sang tháng ba

Không hi vọng thì không thể sống
Dù hi vọng cùng đường
Ban đêm đốt đèn tìm ánh sáng
Ban ngày đốt đèn tìm bóng đêm

28-2-2005
* Nghĩa : Mười năm đọc sách nghèo tận xương ( Nguyễn Trãi – Ký hữu) “

( hết trích)

Thơ với chả thẩn ! Lẩm cẩm như trên thì hết bình nổi, người viết bài này bèn “ngoáy” một bài na ná bài “Ngẫu hứng” của Mã Giang Lân trên để mua vui độc giả :

TÙY TIỆN HỨNG

Bọn trăng sao bạn thuở nhỏ chơi với tớ mà khôn hơn tớ
“Thiên trường địa viễn hồn phi khổ”*
Mấy mươi năm củi mục đầy nhà
Nếu tớ biến thành trăng một tối xem tớ còn là tớ

Trăng ơi thời gian trùm lưới chật lên tớ
Sáu mươi tám rồi
Sang năm tớ sáu mươi chín
Sang năm nữa là tớ bảy mươi
Ước đem trăng bán lấy tiền tiêu

Không thấy trăng sầu chất ngất
Sống trong cái hũ giời đất này buồn tênh
Ban đêm tớ nhờ trăng tìm mặt trời
Ban ngày tớ nhờ mặt trời tìm trăng
He he…

__________________
* Nghĩa : “Trời cao đất rộng hồn đau đớn” ( Lý Bạch – Trường tương tư)

Chúng tôi trích tiếp bài thơ thứ tám in trang 13  “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân, xem có câu nào là thơ hay chỉ là bài kể lể dông dài nhảm nhí :

“ĐI TÀU

Trôi ngược những ngôi nhà những dãy phố những mặt người loang cửa kính
Tôi ngồi lặng trước những con mắt soi mói
Vài người đàn bà luống tuổi
Săn tìm vỏ chai nước vỏ lon bia
Hy vọng mấy đồng bạc lẻ
Có thể nuôi con nuôi mẹ già
Người về quê tìm mồ mả tổ tiên
Người bươn bả kiếm miếng ăn nơi đất mới
Người tay xách nách mang mánh lới
Bán buôn xuyên các phố phường
Những mái đầu lắc lư nhịp đập con tàu

Cùng thường dân hạng ba
Tôi lọt thỏm giữa gói nhỏ gói to valise hòm xiểng
Con tàu vô tâm
Kéo một hồi còi dài lao vào đêm tối
Bất chấp mông lung
Bất chấp cả những gì hiểm họa
Tin có con người trên tàu
Mà chính con người lại đang gà gật theo nhau…

5-2007 “

( hết trích)

Chao ôi, kể lể nhảm nhí như trên mà thơ phú nỗi gì hả trời? Thà có ai làm thư ký đi theo một kẻ tâm thầm lảm nhảm, chép lại lời điên kia rồi pos những lời ấm ớ ngẩn ngơ kia lên mạng với sự xuống dòng tít mù có thể còn hay bằng vạn thứ thơ qủy quái được Hội nhà văn tôn vinh này. Đành phải “ngoáy” bài thơ nhái “Đi tàu” của Mã Giang Lân bằng bài “ Đi tàu bay” mua vui cho độc giả tí chơi :

ĐI TÀU BAY

Mới ngồi chưa ấm chỗ tàu bay đã vút lên giời chết khiếp
Tôi ngồi bám chặt vào ghế sợ hãi
vô phúc con thuồng luồng trên không này rơi xuống một cái
vài ba bà nhà quê có tiền ngồi cạnh tôi nhắm mắt kêu chúa ôi
có người khiếp quá niệm Phật
có cô gái đỏng đảnh lại rú lên sướng quá sướng quá
máy bay vút lên cao ù tai tôi hụt hẫng
người giàu đi máy bay
người nghèo cũng đi máy bay
người đi họp mặc com lê cà vạt
người đi buôn mặc áo gió
người đi chơi thích khoe vú khoe mông
ngồi máy bay mà nói chuyện to như loa phường
quê chết đi được
tôi được tiếp viên phát chai nước với khăn lau ướp lạnh
không khát cũng uống nước cho oai
bay ba tiếng thì được cho ăn
tôi ăn
bà già ăn
đứa con gái mặc khiêu dâm cũng ăn

con tàu cứ vút trên giời như ma đuổi
lâu lâu nó giật một phát chết khiếp
máy bay đang vào vùng không khí xấu
nếu nó rơi xuống đất bây giờ
thì bồ tôi sẽ đợi tôi đến muôn đời ở nhà ga
cơ trưởng với phi hành đoàn kia
hãy nhớ chúng ta là con người
không phải cua
 mà chúng mày xóc chúng ông như xóc đĩa

Vì có độc giả nghi rằng chúng tôi gian, chọn mấy bài dở của tập “ Những lớp sóng ngôn từ” trưng ra rồi vu cho các bài trong tập đều dở tất tần tật. Tôi xin cá với độc giả, cá với mấy trăm nhà phê bình văn học chính thống trong luồng, cá với ban lãnh đạo hội nhà văn và các vị bề hội đồng chấm giải thưởng văn học của hội nhà văn Việt Nam năm 2013, rằng, nếu qúy vị tìm được một bài thơ hay trong tập thơ được giải thưởng này của Mã Giang Lân, chúng tôi ( TMH) sẽ mất cho qúy vị năm con hưu, ba con khỉ, bốn mươi con chão chuộc, bảy mươi con thuồng luồng…

Tuy vậy, chúng tôi vẫn phải trưng ra đây hai bài kể lể con cà con kê lê thê dông dài được mạo nhận là thơ trong tập “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân cho chẵn mười, để bạn đọc cùng kinh hãi về thứ thơ được giải thưởng hội nhà văn :

“THANH PHỐ NGÀY TRỞ LẠI” (in trên trang 60)

Ngày trở lại bao điều không trở lại
 tôi lạc loài giữa phố quen
ngôi trường gần sân bóng đá
người bán ô mai rao rất lạ
ô mai đi ô mai đứng ô mai ngồi
chiếc xe đẩy thịt bò khô lắc chuông nôn nao quá
quán phở chiều ba hào
cô hàng cỡ tuổi tôi nhìn chăm chăm thương mến lắm
quên một lời chào
ông già mù gậy khuya đêm lộc cộc
tiếng rao dài tầm quất lạnh phố khuya
tôi vật vã nhờ cột đèn đom đóm
một mùa thi hối hả tiếng ve
có lần tìm quán phở
lạc vào Bến Ngự
tôi dò dẫm hồi lâu hỏi được đường về
lắm lối rẽ
lắm ngã ba
ngã ba bia, ngã ba môi, ngã ba chè
đường đi mắc cửi
phố ga chập chờn thức ngủ
lều quán lô nhô cây cỏ bám tường nhà
đêm đêm thắc thỏm
chuyến tàu qua
mấy chục năm thôi cây cầu ván long nhìn nước sông thót dạ
còn cây dâu da đổ bóng la đà
còn Hồ Thành cửa Tả cửa Tiền nước xanh trong lại
còn kỷ niệm đã mờ nơi biển báo ngã ba

11-2011”
( hết trích)

Chao ôi, thơ với chả thẩn. Tôi sẽ bé bằng con kiến hoặc sẽ đi đầu xuống đất ngay nếu qúy vị nào tìm thấy trong “ bài thơ” trên của Mã Giang Lân có một câu nào đáng gọi là thơ ?

Chúng tôi xin trích một cái gọi là “bài thơ” khác của Mã Giang Lân trong tập thơ được giải; bài : “Ông chài” in trên trang 69 sách đã dẫn. Bài thơ kể chuyện ông chài kéo lưới kéo phải xác chết. Nếu vào tay người làm thơ có tài, chắc sẽ có bài thơ kha khá. Nhưng đây là thơ được giải, nên nó phải nằm ngoài tầm hay-dở; xin dẫn nguyên bài :

“ÔNG CHÀI

Mẻ lưới chưa bao giờ nặng thế
 ông chài dồn sức lực đôi tay
thân gái còn hầm hập căng tràn thèm khát
điên cuồng rơi vào thất vọng
gã tráng niên tìm đường
tuột khỏi vận may gửi thân sóng nước

ông chài lầm rầm khấn vái
con không dám thế mạng
thân xác kia đau đớn rữa tan
con xin liệm bãi bờ che chở
một nén nhang
con xin khấn tám phương trời
một nén nhang
con xin khấn mười phương đất
một nén nhang

3-2012”
( hết trích)

Con cũng xin thắp một nén nhang
Khấn hội nhà văn
Thơ dỏm thế này mà các ngài cho giải thưởng
Úm ba la
Ông bà ông vải
Một nén nhang
Cho hội nhà văn
Một nén nhang
Cho nền văn học quốc doanh
Một nén nhang…

Chúng tôi không còn đủ sức bình thơ tầm phào được giải của Mã Giang Lân nữa, bèn xin nhờ ba người khác nhái dùm :

CÓ THỂ CUỘC SỐNG ĐÃ CÔNG BẰNG

Không ai có thể đem đến sự bình yên bình thanh thản cho chính bạn ngoài bạn”
Ralph Waldo Emerson
***
Mười tám tuổi, tôi đã có thể đứng trước lớp
 đọc bài văn do mình suy nghĩ, tưởng tượng ra.
 Tôi miêu tả cái cảm giác thích thú của những người bạn cùng trang lứa
 khi họ lần đầu được phép lái xe.
 Tôi thầm ghen tỵ với họ.
 Tôi biết rằng tôi luôn phải nhờ vả người khác
 mỗi khi muốn đi đến bất cứ đâu.
Bởi tôi là một người khiếm thị.
 Mới bốn tuổi, tôi mắc phải căn bệnh gọi là hội chứng khô mắt,
 lúc ấy mọi thứ xung quanh chỉ là những hình ảnh lờ mờ trước mắt tôi.
 Có nhiều việc tôi không thể tự mình làm được.
 Tôi không thể tự lái xe, không thể nhìn các bài giảng trên bảng
 và đối với tôi, đọc sách là một chuyện không dễ chút nào.

Tôi luôn ước mơ mình được bình thường như bao người khác.
 Từ khi không còn phân biệt rõ mọi thứ xung quanh,
 những việc quan trọng đối với tôi dường như đã quá xa vời.
 Nhưng tôi vẫn là tôi, tôi không thể thay đổi thực tế ấy.
 Tôi cố gắng học cách sử dụng các giác quan khác
 nhằm bù đắp lại những khiếm khuyết của mình.

NHỮNG NGƯỜI TRÍ THỨC TRUNG THỰC LÊN TIẾNG

Báo NHÂN DÂN
Chủ nhật, ngày 18-5-1958, trang 3
Đấu tranh vạch mặt bọn phá hoại “Nhân văn – Giai phẩm”
Giáo sư Trần Hữu Tước: “NHÓM NHÂN VĂN – GIAI PHẨM THẬT BỈ ỔI VÀ NGUY HIỂM”
Cuộc đấu tranh này
có một tác dụng sâu sắc đối với chúng tôi
 trong việc củng cố lập trường, thống nhất tư tưởng;
 chúng tôi rất lấy làm công phẫn,
rằng trong khi tuyệt đại đa số lao động trí óc
 siết chặt hàng ngũ
với lao động chân tay xung quanh Đảng,
 nỗ lực góp phần xây dựng đất nước,
xây dựng chủ nghĩa xã hội,
 thì có một số nhỏ trí thức có những
 tư tưởng chính trị thù địch,
 chống đối lại với lợi ích của Tổ quốc,
có những thái độ, hành động thật không xứng đáng
 một người trí thức tiến bộ và chân chính của nhân nhân.
 Những người đó cần phải cải tạo triệt để và xử trí thích đáng.
Qua cuộc đấu tranh này,
 chúng tôi càng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng,
 đã dập tắt kịp thời tác hại của nhóm phá hoại này.
Dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng tiên phong,
 chúng tôi tin tưởng chắc
 chắn sự nghiệp cách mạng ở nước ta sẽ hoàn thành,
 và chúng ta sẽ mạnh tiến lên chủ nghĩa xã hội một cách tốt đẹp và mau chóng
(blog của Lưu Song Việt)

Bài diễn văn hay nhất về Loài Chó

Diễn văn của luật sư George Graham Vest tại phiên tòa xử vụ kiện hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên William Safire báo New York Times bình chọn là hay nhất trong các bài diễn văn trên thế giới trong 1000 năm qua.
…Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta
 trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn,
 khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau.
Nó ngủ yên trên nền đất lạnh,
 dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi,
 miễn sao được cận kề bên chủ là được.
 Nó hôn bàn tay ta
 dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó.
Nó liếm vết thương của ta
 và những trầy xước mà ta hứng chịu
 khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này.
 Nó canh giấc ngủ của ta
 như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.
Dù khi ta đã tán gia bại sản,
 thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó
 trung thành với tình yêu
 nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
 Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội,
 không bạn bè,
vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ
 là cho nó được đồng hành,
 cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy,
 giúp ta chống lại kẻ thù.”
Trần Mạnh Hảo xin bật mí : ba “bài thơ” trên chỉ là ba bài báo : hai bài của tác giả ngoại quốc được dịch lại, bài còn lại là xã luận báo Nhân Dân từ năm 1958, theo xuất xứ đã dẫn, được chúng tôi ngắt câu văn từng đoạn ngắn cho xuống dòng liên tục…để thành thơ, theo “phong cách” kể lể dông dài của Mã Giang Lân trong cuốn thơ được giải vừa dẫn.

Bạn ơi, bạn muốn được giải thưởng thơ Hội Nhà văn Việt Nam ư ? Việc này dễ hơn ăn ớt  : bạn cứ tùy tiện lấy bất cứ bài báo nào, đoạn văn xuôi nào, ngắt chúng thành từng câu ngắn rồi cho xuống hàng liên tục, bạn sẽ có một tập thơ hiện đại, sẽ giành được giải thưởng cao qúy của Hội nhà văn Việt Nam ngay.

Than ôi, Hội nhà văn Việt Nam bao năm nay đã ăn chặn hàng nghìn tỉ đồng xương máu của nhân dân ( do nhà nước cấp) để chia nhau, cùng nhau tham nhũng mà chưa một lần tài chính công khai, lừa gạt dư luận để chiếm dụng tài sản đất nước rồi cho ra những sản phẩm thơ văn dở tệ, những giải thưởng đểu như “ Những lớp sóng ngôn từ” thì thử hỏi NÓ có phải là hình ảnh thu nhỏ của xã hội Việt Nam hôm nay,  nơi cái dối trá lên ngôi, cái dỏm lên ngôi, cái dở lên ngôi, cái đểu lên ngôi, cái lưu manh lên ngôi hay không ?

Vì sao Hội Nhà Văn Việt Nam do ông Hữu Thỉnh làm chủ tịch, các ông Nguyễn Trí Huân, Nguyễn Quang Thiều, Lê Quang Trang làm phó chủ tịch cùng một ban chấp hành Hội đông đảo, các hội đồng bộ môn uy tín lại trao giải cho ít nhất là ngót mười tập thơ văn dở nhất Việt Nam xưa nay, chất lượng tương đương với thơ dỏm “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân thế ?

Chịu ! Chúng tôi đã viết hơn chục bài phê bình các tập thơ dở, thơ nhạt, thơ nước ốc, thơ nước cống, văn nước cống được giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam và các giải thưởng cao qúy khác…nhưng tịnh không thấy Hội nhà văn trả lời. Trong khi Hội có mấy trăm nhà phê bình trong luồng, có cả một Hội đồng lý luận phê bình văn học với hàng trăm hội viên, lại có cả Hội đồng lý luận phê bình văn học trung ương bề trên của đảng cộng sản VN do ông cựu Ủy viên trung ương Hồng Vinh làm chủ tịch, có cả nghìn cây bút phê bình dao búa và hàng vạn dư luận viên nhăm nhằm bút chiến bảo vệ chế độ, cớ sao không một ai lên tiếng chỉ dùm tôi rằng mấy chục tập văn thơ được giải thưởng Hội, giải thưởng nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh hay ho cỡ nào sao ?

Chính vì Hội nhà văn VN cứ giả mù, giả câm, giả điếc để lấy tiền xương máu hàng nghìn tỉ đồng của nhân dân để làm ra “chất lượng văn học” rất cám bã này, bằng cách trao những giải thưởng dỏm cho những tập văn thơ dở vô cùng tận
như tập “Những lớp sóng ngôn từ” của mã Giang Lân, nên dư luận khắp nước bàn về chuyện Hội nhà văn mấy ngày nay qua điện thoại, qua email…đến tai tôi vô cùng nhiều.
Chúng tôi xin tập hợp một số dư luận xung quanh việc Hội nhà văn Việt Nam chọn tập thơ dở nhất nước :” Những lớp sóng ngôn từ” để trao giải thưởng, buộc Hội phải lên tiếng xem những dư luận sau đây đúng hay sai :

MỘT : Đồn rằng : nhà thơ Mã Giang Lân tức giáo sư tiến sĩ Lê Văn Lân hiện là người quan trọng trong việc giúp các thạc sĩ văn chương làm luận án tiến sĩ, giúp các sinh viên và các cán bộ làm luận văn thạc sĩ. Nghe nói có một số vị trong ban lãnh đạo Hội nhà văn muốn có học vị tiến sĩ văn chương kiểu như ông nhà thơ hạng hai Vũ Duy Thông khi làm vụ trưởng vụ văn nghệ “kiếm” học vị tiến sĩ vậy.

 Lại đồn : có mấy ông lãnh đạo Hội nhà văn muốn được các thạc sĩ văn học làm luận án tiến sĩ về văn chương của mình cho ngang bằng Nguyễn Trãi, Nguyễn Du. Đại loại những luận án tiến sĩ viết về các ông, kiểu : “Giải mã chất nữ tính trong hàm ngôn phong cách Thị Mầu của thơ…”, “ Về phép đà đao trong trường thơ tân con các và các mật mã siêu hậu hiện đại trong thơ…”, “Khơi thông dòng thông tấn trong các tác phẩm thơ và lý luận phê bình của nhà văn đa năng xứ Kinh Bắc…”, “ Mật mã văn xuôi của tượng đài chim én trong văn của …”, “Thử vén chút váng nước nhàn nhạt trong mặt hồ thơ hoa sen nồng nàn trí tuệ, rừng rực lửa nghĩ suy sau ào ạt các lớp sóng ngôn từ trong thơ của…”…v…v…và …v…v…

HAI : Một đồn trăm, trăm đồn mười rằng : Hữu Thỉnh cho mình là vua thơ nước Việt Nam, không muốn ai hơn mình, nên ông ta dìm đi tất cả các tập thơ hay để cho các tập thơ dở được giải, đặng ông không bị ai làm cớm nắng. Bằng chứng là năm 2006 tập thơ “ Thương lượng với thời gian” của Hữu Thỉnh được giải thưởng văn học của Hội nhà văn Việt Nam do ông làm chủ tịch. Ngay sau khi công bố giải thưởng, Trần Mạnh Hảo đã viết bài chê tập thơ này của Hữu Thỉnh dở với tiêu đề : “ Thương lượng với thời gian hay thương lượng với ban giám khảo”. Hữu Thỉnh tự ái bèn xin rút khỏi giải thưởng do ông ta vừa ký chưa ráo mực.

Từ đó, suốt ba năm liền ( 2007, 2008, 2009) Hữu Thỉnh bực mình không cho một một tập thơ nào được giải thưởng. Năm 2006, một người phụ nữ từng đoạt giải nhất truyện ngắn báo Văn Nghệ năm 1974-1975 là nhà văn Nguyễn Thị Đạo Tĩnh liền in cùng lúc hai tập thơ rất hay, tập “ Bùa lá” và tập :” Miền hoa dại”. Có thể nói năm 2006 là năm xuất hiện hiện tượng thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh. Có hàng chục bài ca ngợi thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh in trên báo giấy và báo mạng. Nhà thơ Trần Đăng Khoa, nhà văn Đỗ Chu, nhà văn Hoàng Minh Tường, PGS.TS.nhà văn Vũ Nho …đều khen thơ của người đàn bà quê Nam Định này rất hay.

Nhưng khi xét giải thưởng văn học hội nhà văn 2007, tập thơ rất hay : “Bùa lá” của Nguyễn Thị Đạo Tĩnh vào đến chung khảo bị đánh rớt…

Từ sự cố Hội nhà văn VN dìm thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh vào hồn người đọc ấy, hàng loạt các tập thơ hay, thậm chí hay một các xuất chúng như các tập thơ của Cát Du, Nguyễn Thị Ánh Huỳnh, Nguyễn Vũ Tiềm, Nguyễn Thái Sơn, Trương Đăng Dung, Văn Lê…đều không hề được giải thưởng hoặc không hề được mang ra xét giải thưởng ở ngay vòng sơ khảo.

Trái lại, những tập thơ dở và nhạt đến tận cùng của Mai Văn Phấn, Đỗ Doãn Phương, Đinh Thị Như Thúy, Trần Quang Qúy, Thanh Thảo, Phạm Đương…lần lượt được giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam. Chúng tôi xin mượn một câu dân gian nói ngọng để hỏi Hội nhà văn và ông Hữu Thỉnh rằng : “ Như thế lày là thế lào ?”

BA : lại có nguồn dư luận cho rằng những cuốn thơ dở tệ kia và cả cuốn thơ được giải năm nay đều là do ….CHẠY GIẢI bằng tiền, bằng quà mà được ?

Trên đây là những điều dư luận bàn tán, không biết có hay không, tuyệt nhiên không phải là ý kiến của Trần Mạnh Hảo. Xin ban lãnh đạo Hội nhà văn trả lời dư luận trên các phương tiện truyền thông : rằng các chuyện tiêu cực như lời đồn thổi trên có hay không ? Nếu qúy vị vẫn im lặng thì đúng là VIỆT MINH LÀM THINH ĐỒNG Ý, nghĩa là những tin đồn thổi kia đều có thật.,.

Sài Gòn ngày 06 tháng 01 năm 2014
Trần Mạnh Hảo

MỘT VỤ LỪA ĐẢO LỚN, LỪA ĐẢO CẢ TRỜI PHẬT…- Trần Mạnh Hảo

02 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 1832)
·                                 Trần Mạnh Hảo
·                                  
MỘT VỤ LỪA ĐẢO LỚN, LỪA ĐẢO CẢ TRỜI PHẬT…- Trần Mạnh Hảo


NHÀ THƠ TRẦN MẠNH HẢO LÊN TIẾNG: 

LIÊN DANH THƠ THẨN HOÀNG QUANG THUẬN-HỮU THỈNH, 

MỘT VỤ LỪA ĐẢO LỚN, LỪA ĐẢO CẢ TRỜI PHẬT…




trần mạnh hảo




Trong cơn tụng ca vang trời đại thi hào thơ thần thơ Phật Hoàng Quang Thuận (lại một đại xu hào mới xuất hiện sau đại xu hào thơ NQT…tân con cóc bốc thơm bởi hội thảo tuyên truyền dối trá) của hội nhà văn VN và các cơ quan ngôn luận trong nước tập trung ca ngợi thơ ( thẩn) thiền của ông Giáo sư tiến sĩ tên Thuận, như một gáo nước lạnh dội vào một phong trào ca tụng lên mây này là bài viết rất đúng và rất hay của nhà thơ Trần Trương: “Huyễn hoặc hay hão huyền” trên hai website văn học uy tín nhất trong nước của nhà thơ Trần Nhương và nhà thơ Lê Thiếu Nhơn: http://lethieunhon.com, http://trannhuong.com 


Tiếp theo nhà thơ Trần Trương, một Trình Giảo Kim phê bình văn học bất ngờ làm choáng váng liên doanh thơ thẩn Hoàng Quang Thuận – Hữu Thỉnh là bài viết như búa tạ của nhà phê bình Nguyễn Hòa: “Thơ nhập đồng nhuốm màu hoang tưởng”, vạch rõ trò ngụy tạo thi ca rất láu cá và ẫu trĩ, thiếu lương thiện của trò tuyên truyền dối trá thi ca kia. Nhưng phải đến bài viết của luật sư Nguyễn Minh Tâm in trên hai website danh giá trên: “Thi Vân Yên tử” được sao chép từ đâu “ mới hạ gục liên danh thơ thẩn ma quỷ của ông gà sống thiến sót GSTS. Hoàng Quang Thuận- viện trưởng viện công nghệ thông tin và ông chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh. 

Theo tác giả Nguyễn Minh Tâm đã dẫn chứng rất chính xác, rằng toàn bộ tập thơ “Thi Vân Yên tử” của Hoàng Quang Thuận là sản phẩm đạo văn, nói trắng ra là một công trình ăn cắp văn của người khác rồi thêm vần vèo thành cả trăm bài thơ thẩn được dán mác là thơ thiền, thơ thần thơ Phật. Phát hiện này của luật sư Nguyễn Minh Tâm đã tố cáo GSTS Viện trưởng Hoàng Quang Thuận là một kẻ dối trá vô cùng tận, dám lấy tập thơ thẩn ăn cắp của mình ra rồi thề thốt trên báo chí rằng, tuy là thơ tôi viết ra nhưng thơ này là thơ của Trời, của Thân Phật nhập vào tôi viết ra ngót 150 bài thơ (thánh thi) trong một tiếng đồng hồ… Hoàng Quang Thuận đã lấy cuốn sách giới thiệu cảnh Phật Yên Tử của ông Trần Trương, trưởng ban quản lý Yên tử: “CHÙA YÊN TỬ, LỊCH SỬ, TRUYỀN THUYẾT DI TÍCH VÀ DANH THẮNG” rồi dành cả tháng trời ăn cắp không chỉ ý tưởng mà còn ăn cắp cả nguyên những câu văn kia rồi thêm vần vèo thành thơ thẩn. 

Quả lừa này của Hoàng Quang Thuận qua phát ngôn là ông Dương kỳ Anh (cũng là nhà thơ, nguyên tổng biên tập báo Tiền Phong, chủ trì nhiều cuộc thi hoa hậu) từ mấy năm trước rằng hình như Phật hoàng Trần Nhân tông mượn Hoàng Quang Thuận mà viết ra các kiệt tác tứ tuyệt, thất ngôn bát cú này làm hồng phúc cho Yên tử Việt Nam và toàn thế giới… Trong cuộc hội thảo của Hội nhà văn Việt Nam do ông Hữu Thỉnh chủ trì để tuyên truyền tụng ca thơ viết về Yên tử này của Hoàng Quang Thuận lên hàng thơ Thần thơ Phật, thơ tiên thơ thánh nhằm tìm mọi cách dành giải Nobel cho ông Viện trưởng công nghệ thông tin này; chính ông Thuận đã trả lời nhiều báo chí rằng ông thề rằng các bài thơ này do ông viết nhưng do thần Phật báo mộng, đọc cho ông chép chỉ trong một tiếng đồng hồ… Hóa ra, ông viện trưởng (gà trống thiến sót) này đã nói dối, rằng thơ thẩn của ông là thơ ăn cắp, bỗng chốc trở thành thơ thần thơ Phật. 

Tội lừa đảo cả thế giới, lừa đảo cả trời Phật này của liên danh thơ thẩn Hoàng Quang Thuận - Hữu Thỉnh to lắm, nặng nghiệp lắm, đê tiện lắm… Mục tiêu của liên danh thơ thẩn này trước hết là danh sau đó là tiền. Hữu Thỉnh từng nổi tiếng về chuyện ăn cắp thơ nên ông rất hạp, rất nghiền một ông thơ thẩn viện trưởng đại ăn cắp khác. Cho hay, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã…Các ông này đã mời được cựu bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Di Niên ca ngợi Hoàng Quang Thuận là đại thi hào, là Tagore của Việt Nam vì ông cựu ngoại trưởng khoe trước khi làm bộ trưởng ngoại giao, ông từng làm đại sứ Việt Nam tại Ấn Độ…Hữu Thỉnh, vua xin dự án, vua xin tiền trợ cấp sáng tác, nhân đà này, cùng Hoàng Quang Thuận chắc chắn sẽ xin nhà nước trợ cấp hàng nhiều tỉ đồng làm phim về thi thánh thi tiên Hoàng Quang Thuận, để tuyên truyền xem thế nào Việt Nam cũng đoạt giải Nobel văn chương… 

Nếu không có các anh Trần Trương, Nguyễn Hòa, Nguyễn Minh Tâm…, những người chân chính vạch rõ trò lừa đảo của liên danh thơ thẩn bẩn thỉu này, chắc chắn hàng trăm tỉ đồng của nhân dân sẽ mất toi để quảng bá cho một sản phẩm thơ ăn cắp thành thơ tiên thơ thánh thơ phật thơ trời để đánh lừa nhân dân , lừa thế giới và lừa cả trời Phật của Hoàng Quang Thuận – Hữu Thỉnh… 

Buồn vô cùng vì trò lừa thơ thẩn này lại có sự tiếp tay của nhiều người nổi tiếng trong văn giới như Ngô Văn Phú, Dương kỳ Anh, Trần Nhuận Minh, Hữu Việt, PGS.TS Nguyễn Hữu Sơn, PGS.TS Nguyễn Văn Dân, TS. Đăng Lan, TS. Lê Thị Bích Hồng, cựu ngoại trưởng Nguyễn Di Niên, thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, Đặng Hiển, Thế Trung, Phạm Việt Long…

Xin dẫn một đoạn ngắn theo website của Tạp chí nhà văn do nhà văn nữ Võ Thị Xuân Hà làm tổng biên tập : “Tapchinhavn.vn- Sáng 8/8/2012, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam (số 9 Nguyễn Đình Chiểu – Hai Bà Trưng – Hà Nội), đã diễn ra hội thảo “Hoàng Quang Thuận với Non thiêng Yên Tử” do Tạp chí Nhà văn-Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. 

Đến dự hội thảo có nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch Hội NVVN; Ông Nguyễn Dy Niên – nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; Ông Nguyễn Thanh Sơn – Thứ trưởng Bộ ngoại giao; Ông Lê Trần Trường An – Chủ tịch, Tổng giám đốc sách Kỷ lục VN; PGS., TS. Nguyễn Hồng Vinh – Chủ tịch Hội đồng LLPB VHNT Trung ương; TS. Lê Thị Bích Hồng – Vụ phó Vụ Văn hóa Văn nghệ, Ban Tuyên giáo trung ương; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước – Phó Tổng cục Tổng cục XDLL, Bộ Công an; Các vị hòa thượng tại Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử; các Ủy viên BCH Hội NVVN, các nhà văn, nhà thơ, nhà báo cùng đông đảo bạn đọc quan tâm tới tập “Thi Vân Yên Tử”. .…..”

Nhà văn Võ Thị Xuân Hà, Trưởng ban tổ chức Hội thảo lên chúc mừng nhà thơ Hoàng Quang Thuận. Trong quá trình chuẩn bị và tổ chức, nhà văn Võ Thị Xuân Hà đã vất vả không kể ngày đêm để hội thảo được thành công trên tất cả mọi mặt. Từ trái sang: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà, nhà thơ Hữu Thỉnh, nhà thơ Hoàng Quang Thuận, nhà LLPB Nguyễn Hữu Sơn Nhà thơ Hữu Thỉnh thay mặt ban tổ chức tặng hoa nhà thơ Hoàng Quang Thuận và chúc cho nhà thơ ngày càng có nhiều sáng tác xuất sắc và xuất thần hơn nữa.” Trước đó, trường đại học Quảng Bình ngày 28-04-2008 cũng đã hội thảo thơ “Thi vân Yên tử” của Hoàng Quang Thuận với sự góp mặt và tài trợ của trung tướng công an Hữu Ước và những lời ngợi khen không biết ngượng mồn của các tiến sĩ giáo sư địa phương. 

Hoàng Quang Thuận khoe đại tướng Võ Nguyên Giáp là đồng hương với ông cũng gửi thư khen “Thi vân yên tử” là thế này thế nọ, là tự hào cho Quảng Bình và Việt Nam. Rằng ông Thuận từng khoe hai vị tổng thống Mỹ từng khen thơ ông tuyệt, rằng mấy đời tổng thống Pháp cũng khen thơ ông hay; rằng thơ ông được dạy trong một số đại học Hoa Kỳ và Pháp… Chúng tôi đã tìm đọc mấy trăm bài thơ thẩn của Hoàng Quang Thuận và thấy chẳng bài nào đáng được gọi là thơ. 

Hoàng Quang Thuận chỉ có biệt tài làm thơ dở mà thôi. Vì sao “Thi Vân Yên tử”, một sản phẩm ăn cắp lại được cả một hệ thống truyền thông vĩ đại như thế quảng cáo, tuyên truyền là tuyệt vời, là thơ Phật thơ Trời…như thế ? Qua hiện tượng liên minh thơ thẩn ma quỷ này, càng thương nhân dân ta đang bị hàng triệu tên ma giáo lừa đảo hết chuyện này sang chuyện khác. Chúng còn tìm các dùng văn hóa, dùng thơ để lừa đảo cả thánh thần thì quả tình nước ta đang phải sống trong một thời …mạt vận, thương thay. 





Sài Gòn 
Trần Mạnh Hảo

Sưu tầm & Giới thiệu :Tạ Anh Ngôi