Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

MẸ TÔI

\


MẸ TÔI*
(Rút từ tâp thơ:”Bến Chờ”NXB-VHDT)

Trăng lên mẹ vẫn ngoài đồng
Quang tre mẹ quẩy bềnh bồng gánh trăng
Đường quê hun hút tháng năm
Sương khuya in dấu chân trần mẹ qua

Cánh cò bay lả bay la
Thương con lặn lội đồng xa bãi lầy
Gió mưa mài tấm thân gày
Hoàng hôn mài những tháng ngày gieo neo

Mẹ tôi lam lũ sớm chiều
Nhặt thơ kết lại làm diều tôi chơi
Đòn tre đè dọc cuộc đời
Vai gày mẹ gánh đất trời bão giông

Mẹ tôi tóc bạc lưng còng
Vẫn gom từng giọt nắng hồng đầy vơi
Đêm hè nhặt ánh sao rơi
Đan vào mắt võng ru lời nước non

Tôi nay “Chân cứng đá mòn”
Cây cao mẹ lại chẳng còn với cây
Bao nhiêu ngày tháng hao gầy
Bao nhiêu sức mẹ cho đầy trái con?

“Còn trời còn nước còn non”
Lời ru của mẹ vẫn còn vút cao
“Cái cò đỗ cọc cầu ao”
Cánh diều cõng nắng bay vào thơ tôi…

                       Nhân Hưng,ngày 3-8-2002

                                    Tạ Anh Ngôi
*Nhân lễ Vu Lan,tôi đăng lại bài thơ này để kính dâng mẹ tôi và các bà mẹ Việt Nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét