Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

NHỚ MIỀN ĐÔNG


NHỚ MIỀN ĐÔNG

Cuối đời bỗng nhớ miền Đông
Bao năm chinh chiến chất chồng gió mưa
Bát cơm chan giọt nắng trưa
Giữa đêm vượn hú rừng thưa nai về
Bàng hoàng chợt tỉnh giấc mê
Ầm ầm chao đảo bốn bề bom rơi
Ngổn ngang cây đổ khắp nơi
Moi hầm,lật đất máu người còn loang
Là Ngà sông chảy miên man
Tìm nhau Suối Đá ríu ran chân rừng
Bầu Sen chia bát cơm lưng
Trảng Bom cõng gạo nỗi mừng còn đây
 Khu Đ đọt sắn đọt mây
Những ai còn nhớ tháng ngày khu Đ ?
Ai đi một sớm không về
Chiếc bồng ai cõng lời thề cùng nhau
Các anh giờ ở nơi đâu
Có còn lành lặn hát câu “Nhạc Rừng”
Trung Quân mái lá đồng bưng
Lồ ô còn phủ kín rừng Đồng Nai
Cầu Ba Cô nhớ những ai
Suối Đầu Lâu những chông gai vọng về…

Nhớ ngày tuổi trẻ xa quê
”Mang gươm một độ”*lời thề miền Đông…

                       Nhân Hưng,2h15 ngày 18-8-2015

 *Thơ Huỳnh Văn Nghệ
                                                                


Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020

MỘT MÌNH



Ăn
một mình
Ngủ
một mình
Đánh cờ với máy
Ngoại tình với...thơ!
Lúc buồn
Ra ngẩn
Vào ngơ
Vui
Cười phớ lớ
Ẫn ờ
Chập cheng!
Không sợ trời
Cãi beng beng
Nhưng mà
Yêu
Ghét
Chê
Khen
Rõ ràng
Hôm qua
Mưa
Gió
Phũ phàng
Nghe đài
Ngán ngẩm
Lang thang
Một mình(!)
Nhân Hưng,ngày 10-9-2018
Tạ Anh Ngôi
(Ảnh:Hoa Lý 6-2019)

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2020

MƯA XUÂN


Mưa xuân như bụi phấn mờ
Đậu trên mái tóc hững hờ gió bay
Em đi lễ hội cầu may
Long lanh khóe mắt,hây hây má hồng
Hạt mưa như có như không
Cũng cho ngọn lúa trên đồng non tơ
Cho em khao khát dại khờ
Cho tôi náo nức đợi chờ…mùa xuân!


Nhân Hưng,ngày 9-2-2020
Bài và Ảnh:Tạ Anh Ngôi